Từng đạo độn quang lượn lờ bên rìa hố sâu, đều là tu sĩ các phương nghe tin mà đến, ai nấy đều mang vẻ kinh hãi, thấp giọng bàn tán, nhưng không một ai dám tùy tiện đặt chân vào trong.
Liệt Khôn dùng na di chi pháp đến trước tiên, vừa thấy cảnh tượng trước mắt liền đột ngột dừng thân hình, đôi mắt hổ trợn tròn: "Vĩnh Dạ Sơn đâu? Một ngọn núi lớn như vậy đã đi đâu rồi? Sao lại thành ra thế này? Bên kia là khe nứt hóa núi non, bên này là sơn mạch thành vực sâu! Dời núi lấp biển! Uy lực bực này, Tịch Minh đạo hữu kia thật sự từng kề vai du ngoạn cùng chúng ta sao?"
Trong giọng nói của lão tràn đầy sự hoảng hốt khó tin.
Chẳng mấy chốc, Lục Chiêu, Ngao Dư và những người khác cũng theo sau đến, thấy cảnh này cũng chấn động tâm thần.




